ồ lộ của vợ. Đào rung rẩy, thì thầm. - Anh ơi... đi tắm cho khỏe đã nghe anh. Từ sáng tới giờ mệt mỏi quá rồi. Hưng vẫn vục mặt trên da thịt Đào, nói: - Anh không có mệt đâu mà... Đào kéo Hưag lên, hôn vô miệng chàng. Chiếc lưỡi nàng lùa qua môi Hưng làm chàng thích thú tới ngẩn ngơ. Đây là lần đầu tiên từ ngày quen Đào tới giờ, nàng chủ động như vậy. Hưng vội vàng ngậm lấy núc thật chặt. Bàn tay chàng mạnh bạo lùa hẳn vô trong ngực áo nàng. Làn da mịn màng ấm áp làm cho người Hưng nóng lên hừng hực. Chàng siết thực
chặt tấm thân căng đầy này trong tê dại. Ngay lúc ấy, Đào với tay ra sau, tắt ngọn đèn
bàn mà Hưng cũng không có phản ứng gì, vì chàng còn mải mê vục mặt vô vùng da thịt ngát hương của nàng. Bóng tối chụp xuống làm cho Đào mạnh dạnh hơn. Nàng trườn mình khỏi bộ áo cưới
như một con sâu bướm chui ra khỏi tổ kém. Quần áo Hưng cũng đã bật tung ra tự bao giờ. Hai thân xác cuộn tròn lấy nhau, lăn trên nệm. Đã gần một năm rồi, Đào háo hức thèm muốn những cảm
giác điên cuồng này, nhưng nàng bắt buộc phải hạn chế sự thèm khát vì đã tới lúc phải tạo dựng một nếp sống để giữ thể diện cho gia đình, cũng như chính bản thân mình. Bởi vì dù cho cuộc sống nàng có nổi loạn tới đâu thì với danh giá và địa vị của cha mẹ từ trước tới nay trong cộng đồng, Đào không thể nào có một sở hở gì làm cho những người thân yêu nhất của nàng đau khổ vì sự nổi loạn thân xác của mình được. Hôm nay nàng mới có cơ hội bộc phát trở lại trong danh chính ngôn thuận với người chồng học giỏi, con nhà danh giá này. Cũng vì thế mà mấy
tháng trước đây, Đào đã phải
khép mình lại như một cô gái hiền ngoan chưa biết đời là gì, để mồi chài cho bằng được con nai tơ còn đang ngơ ngác trước cuộc sống này. Nàng đã đóng trọn vai trò mình muốn và tối tân hôn này có lẽ là màn kết thúc. Cũng vì vậy mà sau phút điên dại vì thèm muốn, Đào lại phải làm bộ sợ sệt, rên rỉ. - Anh ơi anh... đừng làm em
đau nhe anh. . Đào biết chắc
rằng; tới giờ phút này Hưng còn biết trời trăng gì nữa đâu. Nếu nàng là con gái còn trinh, chắc chắn cái đêm động phòng này sẽ làm cho Đào sợ hãi tới mãn cuộc đời Thân thể Hưng như một thứ kim loại được tôi luyện nhiều ngày, cứng hơn thép, nóng như lửa, lao thẳng vào da thịt nàng nhưchiếc hỏa tiễn rời khỏi dàn phóng bắn thẳn lên không trung. Đào đã thét lên, nàng co hẳn người lại, rồi,cặp chặt lấy mình Hưag. Sự đau đớn của lần mất trinh và cái khoái cảm điên cuồng của lần này tự nhiên sao mà giống nhau nhưvậy. Đào giẫy
dụa, cong cớn, nước mắt đầm đìa, móng tay bấu chặt, thân thể run rẩy. Và nàng đã khóc. Chính Đào cũng không biết tại sao tự nhiên mình khóc. Khóc mừng cho màn
kịch thành công mỹ mãn, hay khóc cho cuộc đời từ đây phải khép lại những đam mê cuồng nhiệt tự do như những ngày trước đây. Nhưng dù sao thì Hưng cũng đâu có thua gì những người con trai đã nằm trong vòng tay Đào từ trước tới nay. Nàng mừng thầm vì sự lựa chọn của mình không tới nỗi tệ cho lắm. Những năm tháng sau này, chắc chắn da thịt Hưng sẽ
đưa nàng tới những khoái cảm tuyệt vời của thiên thai mộng mị. Trong cơn sảng khoái đó, bỗng thân thể Đào như một chiếc máy bay vừa lướt vô vùng mây dầy đặc.
Thân tầu chùng hẳm xuống làm hụt hẳng mọi thứ nó đang chuyên chở. Không hiểu sao tự nhiên Hưng thở hộc lên
rồi da thịt co rút lại như một đứa con nít lên ba. Đào chới với, nàng biết ngay chuyện gì đang xẩy ra rồi. Nước mắt càng trào ra nhiều hơn nữa và nàng khóc thực to. Trong khi da thịt nàng càng ngày càng cương cứng lên hơn bao giờ hết. Đào biết mình hơn ai hết, không thế nào nàng chịu nổi trong hoàn cảnh này rồi. Thà rằng không có ai đụng tới thì thôi, chứ nhưbây giờ, có khác gì mũi tên đã bắn đi, nó phải lao thẳng về phía trước, làm sao dừng lại được. Đào nắm chặt tay Hưng kéo xuống dưới, tay chàng đụng ngay phải một chất nước nhờn nhờn trên đùi nàng, và Hưng ngạc nhiên thấy Đào với tay bật ngọn đèn bàn rồi khóc nức lên, tung mền, chụp bộ đồ ngủ gần đó, mặc vội vào rồi tông ra cửa chạy thực nhanh. Chàng vừa định đuổi theo thì nhìn thấy bàn tay mình đỏ hoe, rướm máu. Hưng bật ngọn đèn phòng cho sáng hơn. Chàng đã thấy chỗ Đào nằm loang lổ vết máu. Hưng như chợt tỉnh cơn mê. Phải chăng những háo hức vừa qua, cộng với những ly rượu hồi tối, đã làm cho chàng điên lên không còn biết nương tay với người vợ mới cưới còn trinh nguyên này nữa, làm cho nàng đau đớn tới sợ hãi phải chạy khỏi phòng. Nhưng như vậy càng may,,vì ngay lúc chàng hộc lên, thân thể vừa teo lại vì chứng bệnh di truyền của giòng họ, là ngay lúc chàng làm cho Đào sợ hãi mà chạy đi. Nếu nàng còn nằm đó, Hưng sẽ phải ăn làm sao, nói
làm sao với nàng trong đêm nay đây. Tuy nghĩ như vậy, không hiểu sao Hưng cũng chạy theo Đào. Chàng vừa ra tới đường thì cũng vừa lúc xe của Đào vọt đi. Cả hai vợ chồng chỉ có một chiếc xe Mini Van này, nên Hưng không thế nào làm gì hơn được là đứng nhìn theo chiếc xe vừa quẹo vòng qua khúc quanh nghĩa địa. Trong khi
đó, Đào đạp ga cho xe chạy đi thực mau. Nàng cố tình không cho Hưng theo kịp và làm như chưa biết sự hụt hẳng của chàng. Đồng thời, thọc tay vô quần, luồn qua đùi, rà tuốt vô tận trong, moi ra chiếc bong bóng cá nho nhỏ, có chứa chất máu giả, đã bị Hưng làm bể lúc hùng hổ đè nàng trên giường. Ném chiếc bong bóng cá xuống đường, Đào thở mạnh nhẹ nhõm. Nàng lái xe chạy vòng quanh nghĩa địa. Vùng đất này chỉ chiếm một khoảng không rộng lắm nên chạy vài phút là Đào đã lại chạy qua nhà. Hưng vẫn còn đứng trước khách sạn. Đào cho xe chạy từ từ, cố tình cho
Hưng chạy ra cản nàng lại, để chàng mở cửa xe leo lên ngồi ngay cạnh nàng. Đào làm bộ hờn mát nghẹn ngào. - Bộ anh tính giết đêm nay em hay sao? Hưng nắm lấy tay Đào năn nỉ. - Anh xin lỗi em.
Đào cố tình mở một lối thoát cho Hưng. - Em đã bảo anh
đừng uống nhiều rượu quá mà không nghe. Lúc ấy anh còn biết gì nữa đâu. Hưng
vịn ngay vào câu nói của Đào, thì thào. - Thì em cũng biết mà. Anh đâu có cố tình thế đâu về phòng đi em. Đào vờ vĩnh. - Về phòng bây giờ để anh xé em ra nữa hay sao. Hưng nói ngay. - Anh thề không đụng vô em đêm nay nữa. Đào để cho Hưng nắm lấy tay nàng, không vùng vằng như trước nữa, nói nho nhỏ. - Anh có chắc được như vậy hay không? Hưng như
mở cờ trong bụng. Sự thực, dù cho Đào có đòi hỏi chàng đè nàng ra nữa, Hưng cũng
không làm được. Thân thể chàng qua mộtphútcăng thẳng, nay đã xẹp xuống như một chiếc bong bóng sì hơi. Chàng hớn hở nói: - Anh thề có trời đất làm chứng. Nếu có làm như lúc nãy nữa cho xe cán chết không toàn thây đi. Đào vội vàng bịt miệng Hưng lại, gắt nho nhỏ. - Anh chỉ được cái nói bậy thôi. Ai bảo anh thề chứ. Hưng sung sướng bóp nhẹ bàn tay người vợ mới cưới. - Thôi em chó xe đậu lại đi mà. Đi vòng vòng hoài làm chi vậy. Đào mỉm cười, Hưng đậu xe bên lề đường hỏi: - Ủa, em đậu xe ở đây làm chi vậy. Sao không lái xe về nhà? Đào vờ vĩnh nói. - Em muốn đậu xe ở đây cho anh rã hết rượu đã rồi mới về. Về bây giờ anh lại dở chứng làm sao em chịu nổi. - Anh đã nói rồi mà, không có nữa đâu. Tắt máy xe, Đào chồm qua ôm lấy chàng, hôn lên môi Hưng thực mạnh làm chàng ngạc nhiên tới sững sờ. Bờ môi Đào nóng bỏng, thân thể nàng vẫn căng cứng và run rẩy. Hưng hoang mang không hiểu bây giờ phải làm gì nữa. Khi Đào rà bờ môi xuống cổ chàng, Hưng càng ngạc nhiên hơn, thì thào hỏi: - Em hết đau rồi hả? Đào nói như rên rỉ. - Anh còn nói nữa, làm người ta muốn chết đây nè. - Anh đã thề không làm gì em đêm nay nữa rồi mà. Đào vẫn nói như mê. - Cũng vì thương anh mà em đâu có để anh thiệt thòi trong đêm tân hôn này được. Chúng mình ngồi đây cho tới sáng nghe anh. Trong xe, dù anh có muốn cũng không làm gì
em hơn được, chứ về phòng em sợ lắm. - Anh đã nói rồi mà, anh không làm gì nữa đâu. Đào nũng nịu, nói như hờn mát. . - Bộ anh không chiều em nữa hay sao. Em đã nói rồi, dù cho có ngồi đây, em cũng không để anh thiét thòi mà. Hưngbiếtchắcrằng, dù cho có về phòng bây giờ, chàng có muốn làm gì hơn nữa cũng không được. Cái bệnh di truyền ác nghiệt này đã hại cả giòng họ chàng từ bao lâu nay rồi. Hưng vờ vĩnh nói. . -Thôi, anh chiều em vậy. Để bao giờ em hết đau đớn rồi em phải bắt đền cho anh đó nghe. ' Đào cười thầm trong bụng về câu nói
giả dối của Hưng. Anh chàng đâu có biết, với kinh nghiệm xác thịt của Đào, nàng đã biết hết tình trạng sinh lý của anh ta từ khuya rồi. Nàng đã có thai với Hớn từ hai tháng nay. Cũng vì vậy mà Đào đã dục Hưng làm đám cưới liền như vậy. Bây giờ mà
sì ra cái vụ bất lực của Hưng, e
rằng khó dấu cái bào thai oan nghiệt này. Bởi vậy, Đào cố tìm cách làm cho Hưng tự tin ở mình hơn nữa. Nàng làm bộ ngây thơ, đau đớn như bị Hưng hành hạ ghê gớm lắm. Sự thực thì lúc này thân thể Đào đang cương lên sự ham muốn tột cùng. Nàng cắn lên vai Hưng, cố tìm nơi đây những kích thích tối thiểu
còn lại. Hưng lại tưởng Đào
muốn đền bù cho mình sự mất mát trong đêm động phòng. Chàng càng thương Đào hơn bao giờ hết, vòng tay ôm chặt lấy nàng. Hưng nhìn qua làn tóc nàng ra ngoài. Mấy cô gái điếm chạy qua chạy lại trên lề đường. Chàng để ý tới một cô gái tóc
vàng mướt, đang đứng ở gốc cây gần đó, trên tay cô ta đang cầm một cây đèn cầy. Cô nàng thực trẻ, dù thân hình hơi đẫy đà, nhưng nhìn khuôn mặt biết ngay con bé chỉ khoảng mười mấy là cùng. Cái mặt non choẹt búng ra sữa thế kia mà không hiểu sao đã làm gái đứng đường rồi. Chiếc xe của Hưng dán giấy kính phản chiếu tứ phía, nên bên ngoài không nhìn thấy được bên trong. Cô gái
trẻ đứng dưới gốc cây bỗng chạy lại sát bên xe chàng, vì có một lão già vừa đi tới. Cô nàng nắm lấy tay ông ta rồi rà một tay vô quần lão. Người Hưng bắt đầu nóng lên. Con bé kéo ngực áo xệ xuống. Bộ ngực no tròn lồ lộ, trắng muết và đứng thẳng. Bỗng chàng nghĩ tới Đào, nó phải to gấp hai ba lần của nàng. Hưng luồn một tay vô ngực áo nàng. Chàng hơi ngạc nhiên khi không thấy Đào phản ứng gì hình như nàng còn hơi ưỡn lên cho bàn tay chàng thoải mái hơn nữa. Miệng Đào đã rà xuống dưới. Hưng rùng mình vì không
ngờ Đào lại mạnh bạo như vậy. Bên ngoài, hai bàn tay lão già đang máy mó lung tung trên ngực con nhỏ. Những gân xanh nổi trên bàn tay nhăn nheo tương phản hẳn với làn da mịn màng và căng cứng trên ngực con bé. Tự nhiên Hưng rên lên nho nhỏ. Con bé kiễng chân lên, hôn lên môi lão già, hình như nó đang thì thào một điều gì. Lão già đưa một tay ra sau móc bóp. Hưng thấy lão móc mấy tờ giấy hai chục đô trao cho con bé. Con nhỏ nhét tiền vô cạp quần, chùn mình xuống, từ từ cởi hàng nút quần lão già ra. Có lẽ con nhỏ và lão già tưởng có hai thân cây che hai bên, chiếc xe Mini Van của Hưng che phía ngoài đường và phía trong lại là bức tường nghĩa địa nên họ thực tự nhiên. Đâu có biết những gì họ đang làm ở đó chỉ cách chỗ chàng ngồi vài gang tay. Bây giờ Hưng mới
khám phá ra, lão già thực lỳ lợm. Và không ngờ cả chàng nữa, cũng bị ảnh hưởng không ít. Chàng mừng rỡ vừa khám phá ra một nguyên lý của sự sống. Lúc ấy có lẽ lão già đã không chịu nổi nữa, nên ôm cứng lấy con nhỏ kéo nhanh nó vô nghĩa địa. Chàng nhìn theo cho tới khi họ đi sâu vô bóng tối, và chỉ một lúc sau, Hưng nhìn thấy thêm một đốm sáng nữa chập chờn, leo lắt bên trong... Ngày hôm sau, mãi tới chiều Hưng mới thức dậy. Lúc Đào lái xe về nhà có lẽ cũng năm,
sáu giờ sáng gì rồi. Hưng mệt nhoài, chàng không ngờ miệng lưỡi Đào đã làm cho thân thể chàng muốn khô lại, không còn một chút nước nào trong người nữa. Nàng làm cho chàng cong cớn trong xe. Chiếc xe lúc đầu tưởng chật chội, ai ngờ khi Đào kéo chàng ra băng sau, cả hai thu mình trong chiếc ghế như một thế giới thần tiên nho nhỏ. Hưng đã để mặc tình Đào chủ động, vì chàng không muốn làm cho nàng sợ hãi như vừa rồi. Nhưng khác hẳn với những gì chàng tưởng, Đào lại như một con mãnh thú xông xáo tới ghê hồn. Chỉ có điều, nàng không để cho Hưng đụng. tới phần dưới của cơ thể. Nhưng cũng vì thế mà cho tới giờ phút này, chàng vẫn giữ được cái bí mật tình trạng sinh lý yếu kém của mình. Bởi vì mỗi lần thân thể chàng cương lên vài giây rồi xẹp xuống, chàng lại đổ tội cho tình trạng vướng víu và chật trội trong xe, cũng như giữ lời hứa không đi xa hơn nữa, tránh cho nàng sự đau đớn như lúc ở trong phòng. Hưng tưởng Đào đã tin tưởng thực sự vào những gì chàng nói, và tự nhiên chàng cũng thấy có một chút hối hận trong những lời nói giả dối này. (Hết Phần 1 … Xin xem tiếp Phần 2) Lúc thức dậy, Hưng không còn thấy Đào nằm bên chàng nữa. Nàng viết một mảnh giấy nho nhỏ để trên gối. Anh yêu, Thấy anh ngủ ngon quá, em không nỡ đánh thức anh dậy. Em đem cái khăn trải giường đi giặt, vì không muốn tụi nhân viên khách sạn nhìn thấy những vết máu đêm qua. Em sẽ mua một ít đồ ăn đem về phòng để anh khỏi phải ra ngoài ăn. Đừng đi đâu, chờ em về nhé anh. Vợ cưng của anh. Bây giờ Hưng mới để ý mình nằm trên nệm không có khăn trải giường. Chàng đã ngủ mê mệt tới nỗi Đào kéo cả khăn trải giường ra, đem đi giặt mà mình không biết. Hưng hơi tiếc rẻ, nếu biết trước, chàng đã kê một chiếc khăn bên dưới để có vật lưu niệm quí giá đó. Nhưng bay giờ thì trễ rồi. Đào đã đem đi giặt và không bao giờ có thể tìm lại được một kỷ vật quí giá như vậy cho nàng nữa? Hưng ngồi dậy, bước ra cửa sổ, kéo tấm mành mành nhìn ra đường. Trời đã nhá nhem tối. Những cô gái đứng đường đang lượn qua lượn lại bên dưới. Chàng nhớ lại cảnh con nhỏ và lão già đêm qua bên chiếc ve Mini Van mà lòng bồi hồi. Chàng tự nghĩ, phải chăng những động tác đó có thể cứu vãn được cuộc sống sinh lý của chàng. Hơn ai hết, Hưng biết, cứ mỗi khi làm
tình, chỉ vài phút sau khi chung đụng. Có nước non phái nữ dính vô da thịt là thân thể chàng teo lại như một đứa trẻ lên ba. Tối qua Hưng đã để ý, khi Đào mơn trớn, vuốt ve, chàng cũng chưa thấy có gì thay đổi. Tới khi nhìn thấy hành động của con bé đứng đường với lão già. Tự nhiên người chàng nóng lên dễ sợ. Lúc ấy Hưng mường tượng thân thể lão già kia chính là chàng, và cũng vì thế mà da thịt chàng đã căng lên một thời gỉan dài mà từ trước tới nay chưa bao giờ chàng tưởng tượng được. Đang suy nghĩ miên man, có tiếng mở khóa lách cách. Hưng biết ngay là Đào về. Chàng ra núp sau cánh cửa. Chờ cho Đào vô hẳn phòng, Hưng nhào ra chụp lấy Đào, hù một tiếng thực lớn làm Đào ré lên. Nàng buông bịch đồ ăn, ôm chầm lấy Hưng. Đấm vào lưng chàng bùm bụp. - Anh ác quá hà... Em không chịu đâu. Hưng cười khanh khách. - Coi cái mặt em kìa. Mới có thế mà đã xanh dờn rồi. Đào cắn mạnh vô vai Hưng làm chàng nhẩy nhổm. Kéo nàng nhào lên giường. Đào cười tích thú, ôm cứng lấy Hưng, nói: - Cho anh chết luôn... ai bảo hù em.
Vừa nói, nàng vừa luồn cả hai tay vô mình Hưng. Hơi nóng
trong người chàng làm nàng thật dễ chịu. Thân thể Hưng từ từ nóng lên hơn nữa khi bàn tay Đào rà xuống dưới, luồn qua lưng quần. Đào đã khám phá ra một điều hết sức quan trọng. Khi nàng mơn trớn chàng, thân thể Hưng đáp ứng thực mau chóng. Nhưng khi ráp lại với
nhau thì tự nhiên Hưng cũng teo lại thực mau như khi chàng hứng lên. Cũng vì vậy
mà Đào nghĩra một cách. Khi chàng đè nàng ra, leo lên mình nàng một chút là Đào đẩy Hưng ra ngay, làm bộ la đau, không cho chàng tiến xa hơn nữa. Thủ thuật này đã làm cho Hưng giữ được thân nhiệt lâu hơn trong thân thể
chàng. Như thế vừa giúp cho Hưng dấu cái yếu điểm của mình, vừa có cớ mai sau nói cái thai trong bụng nàng là của chàng. Chứ không thế nào lại có thai mau chóng như vậy với một người bất lực như Hưng được. Điều này cũng lại càng làm cho Hưng tin tưởng lấy được một người vợ trong trắng và ngoan hiền như hàng ngày chàng thường ca tụng nàng. Chưa bao giờ Đào thấy tinh thần thoải mái và vui sướng nhưngày hôm nay. Nàng có Hưng làm tấm bình phong
che đi những thác loạn của tuổi trẻ những ngày qua. Nàng lại có Hớn, một cái mỏ bạc vô tận. Nhiều khi Đào cũng thấy mình tội lỗi với Hớn vì dối gạt quá nhiều. Nhưng nghĩ cho cùng, những đồng tiền của Hớn bất quá chỉ là sựthừa hưởng gia tài của một gia đình lợi dụng quyền bính trong tay, làm giàu trên mồ hôi xương máu của đồng bào khốn cùng trong cuộc chiến đẫm máu vừa qua. Hơn thế nữa, chính Hớn đã được hưởng thụ cái quí giá nhất đời con gái của Đào. Và chàng cũng chẳng tử tế gì khi sống lén lút với nàng. Nhất là khi nghe tin nàng có bầu, không muốn cho nàng phá thai, lại trốn tránh trách nhiệm, xúi Đào đi lấy chồng. Sở dĩ có chuyện ngược đời như vậy vì vợ Hớn
sinh toàn con gái, và chàng lại là con trai duy nhất trong gia đình. Bây giờ cần người nối dõi tông đường nên hy vọng cái bào thai của Đào là con trai. Khi xúi Đào đi lấy chồng, Hớn lập luận dù sao đó cũng là hòn máu của chàng, và lá rồi sẽ rụng về cội chứ có đi đâu mà mất mát gì. Nhất là cái gia tài trong tay Hớn há không phải là miếng mồi cho đứa con hoang này mai sau trở về tìm cha thực sự của nó mà hưởng thụ hay sao. Với con người Hớn như vậy, nên Đào dẫu có những phút ray rứt thoáng qua, nhưng nàng nghĩ như vậy cũng vừa cho con người ích kỷ như Hớn. Và nhiều khi nàng lại thích thú với những dối gạt của nàng với con người vô trách nhiệm và tham lam này. Bởi vì sự thực, đứa con trong bụng nàng bây giờ đã chắc gì là
của Hớn. Tại sao nó không phải là của Hiền. Anh chàng bếp chánh trong nhà hàng của nàng. Con người trông
khờ khạo, cục mịch lại có một sức sống mãnh liệt tới ghê hồn. Có nhiều lúc Đào tự nghĩ nếu Hiền chưa có vợ và một đàn con tám đứa nheo nhóc như thế này, chắc chắn nàng đã trở thành vợ của chàng rồi. Bởi vì chỉ có Hiền mới làm nàng thỏa mãn được những đòi hỏi xác thịt ghê gớm sôi lên cuồn cuộn trong cơ thể nàng hàng ngày. Những buổi sáng sớm, trời còn lờ mờ tối. Khi ba má Đào chưa ra tiệm, cũng như những
chị phụ bếp chưa tới làm. Đào phải ra mở cửa nhà hàng cho Hiền hâm nóng thức ăn thì hai đứa lại cuộn lấy nhau trong nhà kho, trên chiếc giường nhỏ để ba má nàng nghỉ trưa. Lúc ấy Hiền như một con mãnh thú, và vòng tay Đào căng ra đón nhận tất
cả trong lạc thú tuyệt vời. Có một điều làm cho Đào hài lòng nhất là con người Hiền thực sự hiền như cái tên của chàng. Dáng dấp khù khờ, cục mịch. Sau những giờ phút cương lên, ***g lộn như giông bão thì Hiền lại trở về với con người hiền từ thực sự của chàng. Một điều cô chủ, hai điều cô chủ. Không ai có thể ngờ được sáng nào chàng cũng ôm ấp, vầy vò Đào như vậy. Ngay cả khi Đào có bầu, Hiền cũng chẳng biết ất giáp gì Sáng sáng vẫn chỉ biết tung nàng lên, đè nàng xuống, vật nàng ra, ôm nàng lại... và tiếp tục nấu bếp để tháng tháng lãnh lương. Có lẽ đối với Hiền như vậy là đã quá đầy đủ rồi. Trong đởi
chàng không còn muốn gì hơn tình trạng hiện nay nữa.
Mấy hôm Đào ở nhà sửa soạn đám cưới, Hiền cũng thấy buồn buồn. Cuộc đời chàng hình như bị hụt hẳng thực sự Dáng dấp có điều hơi ngẩn
ngơ, chậm chạp. Mẹ Đào ra thế nàng mở cứa cho Hiền. Hôm đầu Hiền nhìn bà ta mà liên tưởng tới Đào muốn phát
điên lên được. Nhưng làm sao chàng dám nhúc nhích. Lạng quạng có khi ở tù chứ không chơi. Mặc dù chàng đã thấy mẹ Đào cũng có vài cử chỉ lẳng lơ lắm. Sáng sớm nay, mẹ Đào vừa mở cửa cho Hiền vô tiệm thì Đào xuất hiện. Nàng nói muốn nấu vài món đồ bổ dưỡng thật đặc biệt cho Hưng ăn. Nàng lại nhờ mẹ về nhà lấy mấy món cần thiết lặt vặt, lấy cớ là con gái
mới về nhà chồng không thể trở về nhà ngay được. Khi mẹ Đào vừa đi khỏi. Đào gài cửa phía trong cẩn thận. Hiền nhìn thấy ngay. Chàng biết là gài cửa như vậy thì ở ngoài, dù có chìa khóa cũng không mở cửa vô tiệm được. Khi Đào trở vô. Nàng không vào nhà bếp mà lại đi thẳng xuống nhà kho ở từng dưới. Hiền hí hửng theo nàng ngay. Vừa tới gần chiếc giường mọi khi hai người nằm, Hiền đã lụp chụp ôm Đào liền. Đào cười khúc khích nói: - Tối qua người ta mới động phòng còn đau lắm đó. Hiền cười hì hì, nhớ lại chiếc bong bóng cá có bơm máu giả Đào nhờ làm, chàng đã trao cho nàng trong bữa tiệc cưới tối qua. Hiền rà một tay vô quần Đào thì thầm: - Cái bong bóng cá có tốt không. Em còn để trong này à? Đào cười khúc khích vì cái khờ khạo của Hiền,
nàng nói đùa. - Anh cũng muốn thấy cái đó ở trên giương à? Hiền cười hề hề. Kéo nhanh hàng nút áo phía trước Đào bật ra. Bộ ngực căng tròn của nàng vươn lên lồ lộ. Chàng vục mặt xuống liền làm Đào phải rít lên. Chính Hiền cũng không hiểu tại sao lần này Đào lại đáp
ứng chàng mau chóng như vậy. Hàng ngày, phải một lúc sau nàng mới ***g lộn lên được. Vậy mà hôm nay, quần áo nàng tự động bật tung ra ngay từ giây phút ban đầu rồi. Hiền hơi luýnh quýnh vì chưa kịp sửa soạn tinh thần. Nhưng chỉ vài phút sau, chàng lấy lại được phong độ ngay. Có lẽ cũng vì những ngày vắng nàng. Thân thể bị dồn nén, nay có dịp nổ tung ra nên chàng chồm lên cuồn cuộn như sóng nước đại dương lênh láng... Khi Đào đã thỏa mãn, nàng trở về khách sạn trong vòng tay Hưng. Bây giờ chỉ còn là vờ vĩnh. Những bồn chồn, thèm khát bấy lâu nay vừa lắng dịu. Màn kịch cô gái trinh nguyên trong đêm tân hôn lại càng
dễ dàng diễn xuất hơn bao giờ hết. Để cho Hưng mò mẫm nàng một hồi. Đào thay quần áo ngủ, bảo chàng: - Anh ăn với em mấy miếng đi cho đỡ mệt. Em về tiệm bảo chú Hiền nấu những món đặc biệt cho anh đó. Hưng cảm động thực sự. Chàng không ngờ Đào săn sóc chàng
chu đáo như vậy. Chàng nhìn nàng bằng con mắt xót xa. - Tối qua anh đã làm em đau đớn tới thế mà sáng nay em còn dậy sớm, lo đồ ăn cho
anh như vậy nữa hay sao? Đào hôn nhẹ lên má Hưng, nói: - Biết vậy thì tối nay anh phải ngoan nghe. Chờ vài ngày nữa mới được đụng tới em, anh có chịu không? Hưng cười hì hì, tát yêu vô má nàng thì thầm. - Tuần trăng mật mà em. . . Đào làm bộ phụng phịu nói: - Em không chịu đâu. Hưng ép sát vào mình Đào thì thào: - Em
coi nè, làm sao anh chịu nổi.
Đào còn lạ gì tình trạng này của Hưng, nhưng nàng cũng làm bộ la lên: - Anh ghê quá hà, em không chịu đâu. Hưng cũng làm bộ nói cứng. - Em cấm vụ này trong tuần trăng
mật thì kẹt quá. Hưng không nhìn thấy cái mỉm cười ranh mãnh của Đào khi nàng cố tình dấu mặt sau lưng chàng thì thào. Nếu vậy anh chỉ được một chút síu thôi nhe. Chịu không? Hưng làm bộ miễn cưỡng, nói năng khổ sở: - Thôi thì cũng phải chiều em thôi chứ biết làm sao bây giờ. Nói xong, chàng đè Đào ra ngay. Lúc ấy Hưng liên tưởng tới bàn tay của cô gái đứng đường tối qua. Da thịt chàng căng lên, hùng hổ nhào tới. Đào hơi ngạc nhiên nên càng
làm bộ rên lên nho nhỏ. - Á..
á.. từ từ mà anh. Em còn đau lắm đó... Nàng vừa dứt lời đã thấy triệu chứng co thắt của Hưng. Biết ngay là chàng không ổn rồi. Đào làm bộ thét lên, xô chàng ra thực mạnh. Đồng thời rà tay xuống dưới nắm chặt không cho chàng nhúc nhích nữa. Cũng vì vậy mà Hưng chưa bị teo lại ngay. Chàng thở hồng hộc, rên lên ai oán: - Em... em... em ơi ! Thấm tháp một tuần lễ đã trôi qua thực mau. Tuần trăng mật trọn vẹn cho cả Đào và Hưng. Cả hai đều sung sướng vì cùng đoạt được
mục đích của riêng mình. Hưng không ngờ mình lại có thể vờ vĩnh tài tình đến thế. Sau này Đào biết chàng bất lực, bất quá chỉ kể từ khi nàng khám phá ra mà thôi. Bằng chứng là chàng đã làm cho nàng tới kinh hãi mà tông ra đường, chạy trốn ngay đêm tân hôn. Nhưng còn một điều quan trọng hơn nữa. Đó là Hưng khám phá ra những đốm lửa trong nghĩa trang. Mỗi khi chàng nhìn thấy là liên tưởng ngay tới bàn tay điệu nghệ của cô gái làng chơi dưới gốc cây, làm cho thân nhiệtchàng toát ra nhiều hơn. Da thịt Hưng căng lên, chống lại sự co rút di truyền, và kéo dài được một thời gian ngắn nữa trước khi liệt đi nhưxưa. Một điều bất ngờ khác là đêm sau cùng của tuần lễ trăng mật. Hưng đã không ngờ mình lại có thể xuất tinh nhiều đến thế. Theo như sự tính toán của Đào thì đúng vào thời gian nàng rụng trứng. Nhưthế không chừng, chàng lại có một đứa con ngay trong thời gian này. Sáng nay, Hưng trở lại sở làm mà lòng hân hoan vui sướng hơn bao giờ hết. Vừa bước vào văn phòng. Chàng chưa kịp lôi dụng cụ ra làm việc, điện thoại đã reo vang. Chàng nhấc ống nói lên nghe. - Alô. . - Anh Hưng hả? - Dạ tôi đây. Có tiếng cười khúc khích quen thuộc của con nhỏ thư ký Mỹ trong máy. - Chào anh, tuần lễ trăng mật vúi vẻ chứ? - Dạ, cám ơn cô. Thật là những ngày tuyệt hảo. Trong hãng có gì lạ không cô? - Có chứ, tôi gọi điện thoại cho anh lên gặp ban giám đốc ngay sáng
nay. Có cuộc họp quan trọng lắm đó. - Cô có biết họp về việc gì không? - Hình như có sự thay đổi gì đó mà. Mấy ông ấy bàn tán mấy hôm
nay rồi. Chỉ chờ anh về là quyết định thôi. Hưng hơi lo. - Chuyện gì mà ghê gớm vậy cô. Tôi cũng không biết nữa. Anh lên phòng họp liền bây giờ đi. Tôi có điện thoại đường giây khác. Chúc anh may mắn nhé. - Cám ơn cô. Tôi lên đó liền bây giờ. Buông điện thoại xuống. Hưng tần ngần. Hồi này hãng xưởng ế ẩm. Không chừng lại bị sa thải thì nguy to. Mới lấy vợ tiền bạc tiêu sạch bách vào cái đám cưới vừa rồi. Cũng may là Đào không đòi hưởng tuần trăng mật ở những nơi xa xôi như những cặp vợ
chồng mới cưới khác, nếu không, chắn còn phải đi vay mượn tùm lum nữa rồi: Tới phòng họp, mọi ngươi đã đông đủ cả. Ai nấy đều xúm vào Hưng chúc tụng. Hầu hết Ban Giám Đốc đều có mặt trong tiệc cưới của chàng, và mọi người rất hài lòng về bữa tiệc vui nhộn hôm đó. Vài phút sau, ông Tổng Giám Đốc công ty tới. Mọi người im lặng ngồi chờ. Đặt xấp hồ sơ xuống bàn, ông lên tiếng đi vào công việc ngay. - Chào quí vị. Hôm nay tôi triệu tập tất cả mọi người trong cuộc họp này để báo cho quí vị một tin vui. Hãng chúng ta quyết định cử một phái đoàn sang Việt Nam nghiên cứu về đặc tính của cát trắng
trên bãi biển Nha Trang. Theo những tin tức của một số công ty ngoại quốc. Cát ở đây đã được họ biến chế
thành chất silicon rất tốt trong ngành điện tử của chúng ta. Tuy nhiên, trước khi có quyết định nói chuyện với Việt Nam. Chúng ta phải biết rõ thực sự đặc tính của loại cát này. Bởi vậy, xin quí vị phác họa một chương trình và đề cử một số kỹ sư tới đó nghiên cứu. Ông Tổng Giám Đốc vừa dứt lời, nhiều tiếng xì xào bàn tán. Nhiều cặp mắt hướng về phía Hưng. Trong số những kỹ sư thâm niên nhất người Việt trong sở. Hưng đứng hàng đầu. Hơn nữa, chàng lại làm trong phòng nghiên cứu hóa chất từ bấy lâu nay. Sự thực mà nói, dù không phải là người Việt, Hưng cũng có đủ những điều kiện để Ban Giám Đốc cử chàng sang Việt Nam
nghiên cứu vụ này rồi. Lòng
chàng rộn lên một niềm vui khó tả. Như thế là chắc chắn
lại có những tuần trăng mật
ngay trên quê hương thì còn gì sung sướng hơn nữa. Để cho những ý kiến của một số viên chức cao cấp phát biểu xong. Hưng dơ tay xin nói. Mọi người có lẽ cũng đang chờ ý kiến của chàng. Bởi vì Hưng là người Việt duy nhất
trong phòng họp. - Thưa quí vị Tôi rất vui sướng được góp ý trong chương trình này. Bởi vì Nha Trang là tỉnh
tôi sinh ra và lớn lên ở đó. Cả phòng họp ồ lên một tiếng vui mừng. Hưag trông thấy ánh mắt đầy thiện cảm của ông Tổng Giám Đốc nhìn chàng một cách thích thú. - Thưa quí vị Quả thực cát trắng trên bãi biển Nha Trang là một nhu cầu cần thiết trong lúc này cho hãng chúng ta. Theo sự hiểu biết của tôi, ngay từ thời Đệ Nhất và cả thời Đệ Nhị Cộng Hòa Việt Nam hồi đó. Họ đã bán không biết bao nhiêu là cát tại bãi biển Nha Trang cho những công ty ở Nhật Bổn. Hồi đó, mọi người đều tưởng là những công ty này mua cát đó về làm thủy tinh hoặc
pha lê. Nhưag có ngờ đâu, mãi sau này một số chuyên gia Việt Nam mới biết loại cát đó còn có thể biến chế ra chất silicon trong ngành điện tử của chúng ta nữa. Vào thời kỳ đó, chiến tranh Việt Nam đang tới thời kỳ khốc liệt thành ra sự hiểu biết của một số chuyên gia Việt Nam kia không được lưu ý cho lắm. Khi tôi được nhận vào hãng này làm việc, mặc dù không biết hãng chúng ta có dự tính mua cát ở Việt Nam biến chế
thành nguyên liệu cần thiết. Nhưng tôi cũng đã âm thầm nghiên cứu những mẫu cát này từ lâu. Bằng cách nhờ những người thân ở quê nhà gửi qua đây. Tuy nhiên, vì không có nhiều phương tiện nên kết quả không được ưng ý cho lắm. Nhưng quả thực, những mẫu cát mà tôi có trong tay hiện nay ở nhà, có chứa những hóa chất tuyệt hảo để có thể biến chế thành một chất mới, có công dụng còn hơn chất silicon nhiều. Hưng vừa nói tới đây, ông Tổng Giám Đốc đã buột miệng nói lớn. - Tuyệt vời? Nhiều tiếng vỗ tay đã nổi lên khắp phòng họp. Người bạn bên cạnh chàng chìa tay ra bắt tay Hưng. - Xin chúc mừng, chúc mừng. Chỉ một tuần lễ sau. Hưng và hai kỹ sư Mỹ được lệnh lên đường
tới Nha Trang ngay. Một số dụng cụ, máy móc để nghiên cứu đã có giấy phép mang vào Việt Nam cho phái đoàn xử dụng. Mọi người được nghỉ ba ngày để sửa soạn lên đường. Cả tuần lễ nay rồi, Hưng ngủ với vợ mà không đòi hỏi chăn gối như tối hôm tân hôn. Đào cũng không nhắc nhở gì, có lẽ nàng còn chưa lành hẳn những xây xát trong tuần trăng mật. Và cũng có lẽ tối nào Hưng cũng đi ngủ rất trể, có khi tới hai, ba giờ sáng chàng mới mò vô
giường, vì Hưng cố gắng viết cho xong chương trình và những kết quả chàng nghiên cứu được trong những mẫu cát đã có để làm bản phúc trình sơ khởi tnlớc khi lên đường. Đào cũng thông cảm cho chàng nên Hưag càng thấy thương nàng hơn bao giờ hết. Trưa mai lên đường đi Việt Nam. Lòng Hưng rộn
lên nỗi vui mừng không sao tả xiết. Chàng biết chắc là cuộc nghiên cứu này sẽ kéo dài vài tháng là ít. Bởi vậy, Hưng đã xin với hãng cho Đào theo và được hãng chấp thuận chi phí luôn mọi ăn ở
cho nàng. Điều mà chưa bao giờ xảy ra ở hãng này. Có lẽ cũng vì để thưởng cho những gì Hưng làm cho hãng, trong dự án mà chàng nạp cho Ban Giám Đốc vừa rồi. Nhưng thực sui sẻo. Sáng sớm nay Đào lại được tin bà ngoại chết ở Los Angeles, nên phải cùng với má nàng tức tốc bay xuống đó ngay. Biết chắc là không thếnào đi cùng chuyến máy bay với Hưng về Việt Nam được. Dào đã đề nghị Hưng đi trước, để nàng lo xong đám táng cho bà ngoại sẽ về
sau. Hơn nữa, Đào cũng muốn Hưng lo xong nơi ăn chốn ở rồi Đào mới qua thì đỡ bận
bịu cho nàng hơn. Bởi vậy Hưng đi đổi giấy máy bay cho Đào ngay. Đào đi rồi, nhà cửa vắng hoe, buồn thảm không thế tưởng tượng được. Tự nhiên Hưng nhớ tới
những đốm lửa trong nghĩa địa. Bàn tay của cô gái tóc vàng hôm đó và những cảm giác khác lạ kích thích thân thể chàng. Hưng ra xe, đề máy, hướng về khu nghĩ trang chạy tới. Đường phố đã lên đèn. Chàng lái xe vòng quanh nghĩa trang. Lởn vởn
dưới vài gốc cây, mấy cô gái đứng đương lượn qua lượn lại. Chàng cố tình lái sát vô lề đường, nhìn cho rõ mặt từng cô. Đi một vòng, Hưng thất vọng vì hôm nay không hiểu sao đám đứng đường này toàn những dân già cốc đế, mặt mũi nhăn nheo, miệng
cô nào cũng phì phèo thuốc
lá, thấy mà ghê. Chàng vẫn cho xe chạy vòng vòng thêm một lần nữa. Cốtìm ra cô gái tóc vàng bữa hôm nào, hay ít
nhất phải chọn được một đứa tương tự như vậy. Nhưng chàng thật thất vọng, trời càng về đêm, đám gái đứng đường từ từ ít đi. Hưng đã thấy nhiều đốm lửa chập chờn trong nghĩ trang. Bỗng chàng nghĩ ra một cách, rà xe lại bên đường cạnh một thân cây lớn, nơi có một cô gái đang lấp ló, nhìn ra đường. Thấy xe Hưng đậu lại, cô ta vội vã chạy ra thực nhanh. Thò đầu vô xe chàng hỏi. - Anh có muốn chở em đi chơi không? Hưng mỉm cười đùa cợt. - Em muốn anh chở đi chơi ở đâu? - Thì phòng ngủ nào mà không được. Vừa nói, cô ta vửa mở cửa xe leo lên ngồi cạnh Hưng thực tự nhiên. Chàng cho xe chạy từ từ về phía trước, sợ làm cản trở lưu thông, Cảnh sát tới lại có chuyện lôi thôi. - Vừa rồi em hỏi anh muốn chở em đi chơi, tại sao lại bảo chở vô phòng ngủ làm cái gì. ở đó có cái gì mà chơi chứ? Cô gái cười khúc khích, nói. - Anh biết rồi còn làm bộ hỏi khó em nữa sao? Biết cái gì chứ. Bộ em bảo anh đi mướn phòng ngủ ới em phải không? Cô gái nhìn Hưng nheo mắt lại hỏi. - Bộ anh là cảnh sát chìm hả? Hưng cười hì hì. - Không. Em thấy thằng cảnh sát nào ốm tong ốm teo như anh không? Còn em có phải là cảnh sát chìm giả dạng đi bắt khách không? Cô gái cười khúc khích mò một tay vô quần
Hưng thực tự nhiên. Tay kia kéo xệ ngực áo xuống để lộ
bộ ngực trắng ngần thực to, nói: - Có con nhỏ cảnh sát nào giả dạng dân chơi dám làm như em không? Hưng nhìn bộ ngực khổng lồ, thòng xuống như một cái túi ni lông đựng nước, bên ngoài nhăn nheo làm chàng rùng mình. Chàng nắm tay cô ta kéo ra khỏi cạp quần nói. - Khoan đã. Em muốn gì cũng được, nhưng mà để anh hỏi vài câu trước có được không? - Anh không
phải cảnh sát thì muốn hỏi gì thì hỏi. Nhưng mà đừng làm em mất thì giờ rồi lại thả em xuống đường nhe. Hưng lắc đầu. - Không đâu. Anh nói thực, em đi khách bao nhiêu anh sẽ trả em bấy nhiêu. Nhưng chỉ muốn em giúp anh tìm một cô gái ở khu này thôi. Cô gái ngạc nhiên nói. .
Kpah 133 auto lượm đồ + mod full tiện ích
Hướng dẫn sử dụng kpah auto click trên pc
Hướng dẫn sử dụng auto click hiệu quả nhất
Hướng dẫn cách đi săn mãnh thú nhanh và hiệu quả nhất
Hoàng Đế Online
Vườn Thủy Cung - Xứ Sở Thần Tiên
Võ lâm 3
Chiến Thần Online